--------------------------------------------------------------------------------
Ai cũng biết Nguyên Tuân là nhà văn tài hoa. Tuy chỉ viết văn nhưng ông còn am hiểu nhiều môn nghệ thuật khác: hội hoạ, điêu khắc, sân khấu, điện ảnh... Ông còn là một diễn viên kịch nói và là một diễn viên điện ảnh đầu tiên ở Việt Nam. Ông viết văn trước hết để khẳng định cá tính độc đáo của mình. Và ông thường vận dụng con mắt của nhiều ngành nghệ thuật khác nhau để tăng cường khả năng quan sát, diễn tả của nghệ thuật văn chương.
Chúng ta còn biết Nguyễn Tuân là con người phóng túng, và tự gán cho mình một chứng bệnh mang tên "chủ nghĩa xê dịch". Trong cuộc sống, thú của ông là du lịch và dã ngoại. Ông đi không biết chán. Và ông đã 2 lần bị bắt do đi mà không biết mình đang ở đâu và đã vượt khỏi biên giới Việt Nam.
Về già, Nguyễn Tuân cũng như bao nhiều người cao tuổi khác. Ông không thể tiếp tục dùng đôi chân của mình để chữa trị cho căn bệnh "chủ nghĩa xê dịch" của mình được. Và ông đã tự mình nghĩ ra một cách độc đáo khắc phục: Mắc võng, ôm balô và đung đưa cùng thưởng thức cuộc di chuyển kiểu dạo động con lắc.
(Từ thầy giáo, giảng viên: La Khắc Hòa, GV trường SP1)
__________________
Bookmarks