Truyện thư giãn v2

Thảo luận trong 'Thư Giãn' bắt đầu bởi Leviathan, 7/4/09.

  1. cungthu_12

    cungthu_12 Vang Danh Bốn Biển

    Đừng sử dụng tiếng Mọi =.=
     
  2. kunz4

    kunz4 Sơ Nhập Giang Hồ

    có mỗi 1 chữ thôi chứ có phải cả bài đâu mà để ý thế (ngaytho)
     
  3. cungthu_12

    cungthu_12 Vang Danh Bốn Biển

    A,E HS Cùng nhau lên bộ GD chơi nào ^_^

    cùng nhau lên bộ GD nào (suong)

    [​IMG]


    [​IMG]
     
  4. nhoxbi

    nhoxbi Sơ Nhập Giang Hồ

    Gút gút cungthu thanks cho 1 cái nè :D
     
  5. gtehrkt

    gtehrkt Giang Hồ Hào Kiệt

    Thanks con cungthu gay phát (suong)
     
  6. ...Hai..Lủa.

    ...Hai..Lủa. Hành Hiệp Giang Hồ

    Những chuyên tình đẹp

    Đừng rời bỏ người bạn yêu... !

    Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella. Cả hai đang là sinh viên đại học.

    Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.

    Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy ḿnh. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như ḿnh nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn ḥ gặp nhau. Và rồi t́nh yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. T́nh yêu của họ sẽ là vĩnh cửu. Nhưng ba má Ella th́ không nghĩ vậy. Họ phản đối. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.

    Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má ḿnh. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella ḥng cứu lấy t́nh yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời ḿnh. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc. Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.

    Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đă trưởng thành và tự lập, Ella vẫn c̣n độc thân và Paul th́ có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một ḿnh Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.

    Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô t́nh trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rơ bản thân đang làm ǵ nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đă không nh́n thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.

    Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nh́n lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.

    Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn c̣n thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: "Paul, anh không được bỏ cuộc... hăy gọi tên em, hăy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần... được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em... đừng nhắm mắt, anh... mở mắt ra nào và hăy gọi tên em..."

    Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.

    Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: "Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đă bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đă tận hết sức."

    Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đă gọi nhầm tên. Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngă nơi góc pḥng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi v́ đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đă bỏ rơi t́nh yêu của ḿnh đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.

    Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ anh/cô ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi v́ có thể bạn không biết được, t́nh yêu đó có ư nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hăy trân trọng và giữ ǵn t́nh yêu của ḿnh. Chiến đấu v́ nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.[video=youtube;bKwJ9S2_jcI]http://www.youtube.com/watch?v=bKwJ9S2_jcI[/video]
     
  7. ...Hai..Lủa.

    ...Hai..Lủa. Hành Hiệp Giang Hồ

    Mối t́nh đầu !

    Anh và Tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ.
    Tôi nhớ rất rơ lúc nhỏ anh đă từng v́ tôi mà nhiều lần đánh nhau với bọn con trai trong xóm, có lần c̣n chảy cả máu nữa ...tôi biết anh đau lắm nhưng cũng cố gượng cười cho tôi vui, từ đó đến giờ chưa ai đối tốt với tôi thế cả, anh là người đầu tiên và trong tôi, anh là người duy nhất tốt với tôi...như thế. Cũng chính v́ như vậy tôi đă mang trong tim ḿnh một t́nh yêu, t́nh yêu đơn phương.
    T́nh yêu của tôi dành cho anh cứ lớn măi theo thời gian và đến một ngày tôi quyết định nói cho anh ấy hiểu tất cả những t́nh cảm của tôi nhưng chớ trêu thay ... trước lúc tôi định nói th́ anh, người mà tôi yêu nhất lại cùng sánh bước, tay trong tay với một cô gái khác.
    Đứng trước mặt tôi, anh lại vờ như không biết, như giữa chúng tôi chỉ là t́nh bạn đơn thuần hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia, anh ung dung nói
    -Này Nhóc, giới thiệu với em đây là bạn gái của anh.
    Tôi nghe tim ḿnh như có một cảm giác đau, nó đau nhói một cách lạ lùng, tôi chưa bao giờ có cảm giác đau như thế
    - Chào em , em là em gái của anh Nhân à ?
    Thấy tôi vẫn im lặng , anh lại hỏi
    - Em không sao chứ Nhóc ?

    Mặc kệ lời hỏi thăm của anh, tôi đă bỏ chạy, chạy với những giọt nước mắt trên mặt, tôi chạy như để trốn tránh tất cả, trốn cái sự thật phủ phàng đă đến với tôi .
    Tôi lê la khắp nơi mỗi ngày như để quên anh, nhưng tôi không thể làm được chuyện ấy.
    Và trong lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất th́ tôi đă gặp Vinh. Vinh có rất nhiều nét giống anh và đặc biệt là Vinh đă nói thích tôi, điều mà tôi đă mong ở anh nhưng không thể nào xảy ra. Thế rồi chỉ sau 2 tháng giữa tôi và Vinh đă có một t́nh yêu đẹp, tôi không biết là nó có thật sự đẹp hay không nữa nhưng tôi đă cố làm cho nó thật đẹp trước mặt anh.

    Tôi kể nhiều về Vinh cũng như t́nh yêu của chúng tôi cho anh nghe, những lúc ấy tôi thường chú ư đến vẻ mặt của anh, tôi mong mỏi ở nó một sự khó chịu, bực bội bởi như thế có nghĩa là trong tim anh, anh vẫn dành một chút ǵ đó cho tôi nhưng không, hoàn toàn ngược lại những ǵ tôi mong đợi anh vẫn vui vẻ nói cười, vẫn chúc phúc cho t́nh yêu của tôi và Vinh.
    Và tôi lại khóc mỗi khi từ kư túc xá của anh về, dường như nó đă trở thành thông lệ tôi thừa biết sẽ nhận được đáp án nhưng tôi vẫn cứ đi đến đó, vẫn kể cho anh nghe về Vinh và vẫn luôn nhận từ anh những lời nói tốt đẹp như của một người anh trai.

    Biết phải làm sao đây khi tôi đă quá yêu anh, không một giây phút nào h́nh ảnh của anh rời khỏi tâm trí tôi. Tôi đă đi trong cơn mưa này lâu lắm rồi như muốn t́m cho ḿnh một câu trả lời tôi phải làm ǵ? quên anh ?tôi chắc rằng ḿnh sẽ không làm được chuyện này đâu, c̣n nói cho anh biết là tôi yêu anh ư? để làm ǵ cơ chứ, khi trong tim anh hoàn toàn không có tôi.

    Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm một việc, việc mà tôi nên làm, đó là chia tay với Vinh bởi tôi không hề yêu Vinh, tôi không thể nào tiếp tục lừa dối Vinh nữa .

    Vào một ngày chủ nhật đẹp trời tôi đă nói lời chia tay với Vinh và nhận được sự đồng ư của Vinh bởi Vinh cũng không thể chấp nhận một người yêu mà suốt ngày cứ nghĩ về một người khác .

    Tôi lại đi lang thang trên con đường, con đường quen thuộc ngày nào anh đă dẫn tôi đi chợt tôi trong thấy anh, tôi định chạy thật nhanh đến bên anh. Nhưng ư nghĩ của tôi sớm bị dập tắt bởi anh không đi một ḿnh, anh đang đi cùng cô gái hôm nọ

    . Nước mắt tôi lại rơi và tôi lại bỏ chạy, tôi vẫn không thể nào quen được với cái cảnh này. Dường như phía sau ,tôi nghe thấy tiếng của anh mặc kệ tôi vẫn chạy, chạy măi và ....tôi bất chợt nhận ra phía trước ḿnh chiếc xe tải đang đến rất gần, nhưng mặc kệ giờ tôi không cần biết ǵ nữa có khi chết lại tốt hơn cho tôi, chợt
    A !
    Tôi có cảm giác như ai đă đẩy tôi sang phía bên kia đường. Khi tôi đă định thần và quay người lại tôi mới hốt hoảng nhận ra rằng người đó là anh, người cứu tôi là anh. Tôi chạy đến thật nhanh bên anh, người anh toàn máu là máu
    - Anh Nhân, anh có sao không? sao anh lại làm vậy? Tôi nói trong nghẹn ngào
    - Em lại đi sang đường mà không nh́n rồi, Nhóc à, lần sau đừng thế nữa nhé. Anh chỉ nói với tôi một câu thế thôi rồi ngất đi.

    Ngồi bên ngoài pḥng cấp cứu mà đôi tay của tôi lạnh ngắt, tôi sợ, sợ lắm, sợ anh sẽ rời khỏi tôi măi măi. Không! Tôi không thể mất anh được, tôi mong thời gian có thể quay trở lại tôi sẽ không bỏ chạy, sẽ không có ư nghĩ điên rồ đó.
    Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi ạ? Tôi như nhảy sổ vào người ông bác sĩ.
    - Cô là người nhà của anh ta à?
    - Dạ, cháu là em gái của anh ấy, anh ấy như thế nào rồi bác sĩ.
    - Xin chia buồn cùng cô nhưng v́ vết thương quá nặng nên không thể cứu được.

    Tôi như hóa đá bởi câu nói của ông, sao lại như thế, sao chuyện này có thể xảy ra với tôi kia chứ, tôi lại thấy tim ḿnh đau, nhưng lần này nó đau hơn gấp trăm lần, tôi lặng người với những giọt nước mắt …

    3 tháng sau ngày anh mất, tôi lại đi trên con đường ngày nào con đường đă khiến anh phải ra đi măi măi
    - Xin lỗi , em có phải là ......
    - Là chị? Tôi hơi bất ngờ khi gặp chị ấy, người yêu của anh
    - Chúng ta vào đâu nói chuyện được không? Chị có cái này muốn đưa cho em.

    Tôi khe khẽ gật đầu, khi đă t́m được chỗ ngồi, chúng tôi bắt đầu câu chuyện. Chị ấy lấy trong giỏ của ḿnh một cuốn sổ ǵ đó đưa cho tôi
    - Đây là ǵ ?
    - Nhật kư của Nhân
    - Sao nó lại ở chỗ chị ?
    - À, là do lần trước chị cầm nhầm định trả lại cho Nhân nhưng không c̣n dịp nữa nên chị đưa nó cho em.

    Dường như thấy được ánh mắt của tôi chị nói tiếp
    - Em đừng hiểu lầm chị chỉ đọc được trang đầu thôi
    - Có ǵ quan trọng nữa hả chị, dù sao người cũng đă chết rồi c̣n ǵ là bí mật nữa
    - Tùy em vậy, giờ chị phải đi chọn áo cưới đây
    - Chọn áo cưới? Tôi khẽ chau mày
    - Sao chị lại có thể làm như thế? Anh Nhân mất chưa được 100 ngày mà
    - Em nói thế là sao? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà
    - Là bạn? Thế tại sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái của anh ấy
    - Chị cũng không hiểu v́ sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa, thôi chị trễ rồi chị phải đi, chào em

    Chị đi rồi c̣n mỗi ḿnh tôi với nỗi khó hiểu, sao lại như thế, sao anh lại làm thế. Chợt tôi nhớ đến quyển nhật kư của anh. Tôi giở từng trang ra

    - Ngày...tháng...năm...
    Hôm nay là ngày tôi cảm thấy vui nhất bởi tôi thấy được nỗi đau khổ của em khi tôi giới thiệu Phương là bạn gái của ḿnh, điều đó chứng tỏ em đă yêu tôi. Ôi! tôi muốn hét lên cho mọi người biết rằng tôi đang rất hạnh phúc.

    Rồi một trang khác
    Ngày...tháng...năm...
    Có lẽ ngày hôm nay là ngày tôi buồn nhất, tôi đă lầm, một sự hiểu lầm tai hại bởi em, người mà tôi yêu nhất trên đời này lại hoàn toàn không yêu tôi. Em đă có người yêu, một chàng trai tốt, tôi đoán vậy. Tôi đă nghe rất nhiều về người đó từ em, những lời của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim của tôi không chút xót xa, thế nhưng em vẫn cứ vô tư cười nói trên sự đau khổ của tôi. Và tôi vẫn phải diễn hết vai diễn là một người tốt trước mặt em, tôi đă chúc phúc cho cuộc t́nh của em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc t́nh của chính ḿnh. Nhóc ơi! Khi nào th́ em mới hiểu cho anh đây?
    - trang nhật kư lại mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi, v́ sao? V́ sao cơ chứ? V́ sao anh không nói với tôi sớm hơn, v́ sao ? V́ sao trời lại khéo trêu người như thế, những câu hỏi v́ sao cứ bao quanh lấy tôi.
    Đêm ấy tôi đă khóc, khóc rất nhiều, chợt tôi giật ḿnh khi nhận ra rằng mặc cho tôi có khóc bao nhiêu đi chăng nữa và tôi có trả lời được tất cả câu hỏi đó th́ anh, người tôi yêu cũng chẳng bao giờ sống lại.
    Người ta thường nói đến vị ngọt và vị đắng của t́nh yêu, c̣n tôi, tôi chẳng biết vị ngọt của t́nh yêu là thế nào? Nhưng giờ tôi hiểu rất rơ vị đắng của nó. Tôi phải trách ai đây? Trách anh không nói sớm hơn? Trách tôi v́ ư nghĩ điên rồ đó? Hay trách ông trời đă khéo đùa với chúng tôi?

    Đêm đó tôi đă mơ thấy anh, anh bảo tôi hăy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ của anh. Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra, tôi nhớ anh, nhớ thật nhiều .... Có lẽ với nhiều người chuyện t́nh của chúng tôi thật buồn nhưng với tôi anh là mối t́nh đầu, là một kỉ niệm đẹp trong tôi[video=youtube;qgB_ihglhXU]http://www.youtube.com/watch?v=qgB_ihglhXU[/video]
     
  8. ...Hai..Lủa.

    ...Hai..Lủa. Hành Hiệp Giang Hồ

    Định mệnh cay đắng
    ( Lâm ơi, Lâm là ai ? )

    Gần 1 tháng trôi qua , người ta đă quen với h́nh ảnh của một người con trai vẫn đứng lặng im dưới gốc cây vào mỗi tối, nhín về phía cửa sổ của căn biệt thự nhỏ bên đường . Không ai biết chính xác là chuyện ǵ, họ chỉ biết rằng trong ngôi nhà đó có một cô gái mới trở về từ bệnh viện.Rồi đến một ngày, cũng vào một buổi tối như vậy, có một người con trai khác ân cần đưa cô về trên chiếc xe sang trọng của anh ta. Kể từ đó, không ai c̣n trông thấy người con trai đứng bên kia đường nữa.

    Nga, cô con gái của một doanh nghiệp có tên tuổi. Lâm, một chàng trai tỉnh lẻ, sống ḥa đồng với mọi người. Họ t́m thấy nhau trên một diễn đàn . Họ chia sẻ với nhau những câu chuyện vui, những mẫu chuyện t́nh đọc được , rồi tâm sự với nhau những chuyện vui buồn của họ.T́nh bạn ấy đă duy tŕ suốt gần 2 năm. Rồi đến một ngày, hai người cùng thi đậu vào một ngôi trường đại học.T́nh bạn ấy là càng gắn bó hơn, và một mối t́nh trong sáng đă len lỏi vào trong cái t́nh bạn ấy suốt những năm tháng sinh viên.

    Lâm không có điều kiện như những người con trai khác, để mỗi ngày lại tới đón người yêu trên những chiếc xe đắt tiền.Nga th́ chẳng đ̣i hỏi ǵ hơn, v́ niềm hạnh phúc lớn nhất của cô là mỗi cuối tuần lại được ngồi trên chiếc xe đạp mà người yêu chở, được lắng nghe tiếng sao diều cùng người ấy ở những công viên nhỏ trong thành phố, được xem những đoạn clip lăng mạn mà người ấy làm tặng cho riêng cô.

    Nhưng rồi cuộc sống chẳng như những ǵ chúng ta mong. Gia đ́nh Nga đă phản đối mối quan hệ giữa hai người.Họ không bao giờ chấp nhận chuyện đứa con gái duy nhất của ḿnh đến với một người con trai nghèo, tương lai c̣n chưa rơ.

    Ngày ra trường, hai người hẹn ước, và khắc lên hai mảnh trái tim bằng ngọc ḍng chữ: " hẹn ước 5 năm" . Anh sẽ tới một thành phố có điều kiện tốt hơn, nơi anh sẽ cố gắng để tạo lập sự nghiệp.5 năm sau,ngày mà nhà trường tổ chức họp mặt cho những người cùng khóa, anh sẽ trở về và sẽ chính thức cầu hôn cô.

    Hẹn gặp nhau lần cuối để rồi chia tay. Nhưng Nga đă không tới được,cô đă gặp tai nạn khi đang trên đường tới chỗ hẹn.Lâm đau ḷng nh́n Nga bất tỉnh trên chiếc giường màu trắng của bệnh viện. Lâm khóc, anh hận ḿnh tất cả. Gia đ́nh Nga không muốn Lâm đến gần con gái họ. Nỗi đau giằng xé, Lâm ko thể rới xa người yêu.Anh xin gia đ́nh Nga được ở bên cho đến khi cô b́nh phục, anh hứa sẽ ra đi. Họ đồng ư. Vậy là từ đó, ngày nào anh cũng đến với cô, lại nắm tay cô, lại khóc.Cảnh tượng khiến ngay cả cha mẹ Nga cũng cảm động, nhưng những thành kiến về địa vị đă hằn sâu trong suy nghĩ họ, chẳng dễ ǵ thay đổi.

    Cô gái vẫn nằm đó,bất tỉnh, 1 tuần, 2 tuần trong sự lo lắng của mọi người. Rồi một hôm, bác sĩ thông báo cô có dấu hiệu hồi phục, đấy cũng là ngày Lâm thực hiện lời hứa của ḿnh,anh phải ra đi.

    Nga trở về với cuộc sống b́nh thường. Cô sớm t́m lại được những kư ức, những thói quen của cô. Chỉ có một điều : cô không c̣n nhớ bất ḱ một chi tiết nào về người yêu nữa. Lâm như một người chưa từng tồn tại trong cuộc sống của cô. C̣n Lâm, anh đă không hề hay biết về điều đó.

    Mỗi tối, anh không thể đến bên cô, mà chỉ biết lặng lẽ đứng ở phía xa, nh́n lên cửa sổ pḥng cô, nơi cô vẫn hay ngồi online nghe nhạc. Anh buồn khi nghĩ rằng người yêu đă quên mất anh (Lâm ko hay biết chuyện Nga mất trí nhớ về ḿnh ). Nga bắt đầu đi làm. Cô gái trẻ xinh đẹp, dễ mến, biết bao nhiu kẻ sẵn sàng làm cây si ngay từ lần đầu gặp đầu tiên. Hôm xe cô bị hỏng, một chàng trai ga lăng cùng cơ quan đề nghị chở cô về. Và đấy cũng là ngày Lâm rời bỏ thành phố này.

    Thời gian trôi qua, Nga gặp lại những người bạn đại học của ḿnh. Họ hỏi cô về chuyện t́nh lăng mạn với Lâm, họ hỏi cô về Lâm. Nga như con nai vàng ngơ ngác, nghe họ nhắc về một chuyện t́nh đẹp của ai đó, nhưng lại bảo là của ḿnh. Lâm - một cái tên nghe hết sức b́nh thường , nhưng nghe bạn bè kể, giống như cái tên ấy chỉ thuộc về riêng cô. Họ cho cô xem những tấm ảnh mà họ chụp chung với hai người. Nga như một người mất phương hướng. Cô nh́n thấy ḿnh luôn hạnh phúc khi đứng cạnh một người con trai mà cô chẳng thể nhớ là ai. Bạn bè cô bảo đấy là Lâm.Cô cố gắng lục lại trong kí ức của ḿnh về t́nh yêu ấy, nhưng trống rỗng. Cô đặt tay lên ngực, cầm chiếc dây truyền 1 nủa trái tim c̣n khắc 2 chữ: " hẹn ước " mà chẳng biết là ai tặng.Rồi như có một cái ǵ đó trở lại với cô, h́nh ảnh về một người con trai mờ nhạt, lúc xa, lúc gần đă từng xuất hiện trong cuộc sống của cô. Cô nhớ lại những ngày bất tỉnh trong bệnh viện, dường như có một ai đó luôn ở bên cô. Không hẳn đấy là cha mẹ. Cô cảm nhận được những cái xoa tay ấm áp, nhẹ nhàng, cô nghe thấy những tiếng khóc khe khẽ, rồi những giọt nước mắt nóng hổi rớt trên tay cô.Cô cảm nhận rất rơ sự yêu thương mà người ấy dành cho ḿnh, nhưng lại chẳng thể nào nhớ nổi đấy là ai. Cô nhớ kí ức vui vẻ bên một ai đó, người đă cho cô rất nhiều những kỷ niệm êm đềm, người đă bước vào cuộc đời cô, một phần không thể thiếu của cô nhưng người ấy giờ ở đâu. Cô nghe người bán nước trước đưới cửa kể về một thanh niên vẫn âm thầm dơi lên căn pḥng cô vào mỗi tối, và giờ th́ không c̣n nữa. Cô khóc, tại sao người ấy không đến t́m cô, tại sao người ấy lại xa cô. Phải chăng cô đă làm ǵ có lỗi. Trong bóng đêm, cô đau đớn giữa những kí ức mơ hồ .Cô muốn đưa tay ra nắm bắt, nhưng không thể được. Dường như những kí ức ấy không c̣n thuộc về cô nữa . Cô hận ḿnh không thể nhớ nổi được người ḿnh yêu.Màn đêm, cô đau đớn gọi tên: Lâm ơi, Lâm là ai ?

    5 năm trôi qua, ngày họp mặt của những người bạn cùng khóa.Nga trở về trường cũ, vẫn trẻ trung, vẫn xinh đẹp, vẫn làm mê hồn biết bao chàng trai khác. Cô gặp lại bạn bè cũ. Một chàng trai tới gần cô, giống như một người bạn thân khác, người ấy hỏi thăm về cuộc sống, công việc của cô. Cô cảm nhận rất rơ được sự vui mừng của anh ta khi nghe cô kể về cuộc sống yên ả và những thành công trong công việc.Nhưng cô thấy đôi mắt anh ta để lộ rơ nổi buồn và thất vọng khi nh́n cô đưa tay gọi người yêu tới. Anh ta không nói ǵ nhiều về ḿnh, mà chỉ nói về một cuộc t́nh 5 năm, một lời hẹn ước đă đeo đuổi theo anh suốt những năm tháng qua. Rồi anh ta bước đi. Trong hội trường ồn ào, Nga nghe thấy tiếng của ai đó gọi lớn: - "Lâm IT, sao về sớm vậy" .

    5 năm trôi qua, chưa có ngày nào Nga không tự hỏi:" Lâm ơi, Lâm là ai ". Bất giác có một cái ǵ đó, cô ngoảnh mặt lại. Người con trai mà năy giờ tṛ chuyện với cô đang bước lên chiếc taxi màu bạc. Cô đuổi theo, nhưng không kịp nữa. Người giữ xe hỏi tên, rồi đưa cho cô chiếc dây truyền có 1 nửa trái tim c̣n lại, kèm lời nhắn : " Chúc em hạnh phúc " Chiếc dây truyền vẫn c̣n khắc rơ 2 chữ:" 5 năm "

    "Hẹn ước- 5 năm " hai mảnh trái tim, có thể Nga sẽ chẳng bao giờ nhớ đc về lời ước ấy, giống như những kư ức mờ nhạt về Lâm. Hoặc có thể cũng sẽ có 1 ngày cô sẽ nhớ ra tất cả mọi điều cùng với sự dằn vặt về bản thân.Nhưng chắc chắc, hai người sẽ chẳng bao giờ đến được với nhau nữa. Bởi v́ 5 năm qua, Nga đă sống, một cuộc sống gần như không hề có Lâm. C̣n Lâm, anh đă ra đi măi măi cùng với nỗi buồn v́ người yêu đă quên anh, quên đi lời hẹn ước hôm nào .Chẳng ai có lỗi. Tất cả chỉ v́ định mệnh cay đắng mà thôi. [video=youtube;2XxmFPdSZps]http://www.youtube.com/watch?v=2XxmFPdSZps[/video]
     
  9. ...Hai..Lủa.

    ...Hai..Lủa. Hành Hiệp Giang Hồ

    Lời nói muộn màng... !

    Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao……Cả hai không làm ǵ cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ….

    - Chán thật đấy – Linh nói. Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui…

    - Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn ḥ cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao….Việt đáp lại chán nản

    Cả hai im lặng một lúc lâu

    - Này! Em có một ư kiến, hăy chơi một tṛ chơi đi! -Linh nói

    - Tṛ chơi ǵ cơ???

    - Uhmm, th́ cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày…anh nghĩ sao??

    - …..Được thôi….dù sao th́ mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch ǵ cả -Việt trả lời

    - H́ h́, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều ǵ đó, vậy th́ hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta…Thế anh muốn đi đâu nào??

    - Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay ḿnh đi xem thử nhé, xem tŕnh độ nghệ thuật của thằng này đến đâu…

    - Anh c̣n chờ ǵ nữa, ḿnh đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi c̣n đâu

    Linh và Việt đi xem phim….buổi hẹn ḥ đầu tiên không có ǵ đặc biệt. v́ cả hai vẫn c̣n ngại….Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.

    Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau…Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh……

    Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên….mọi chuyện đến quá nhanh…lần đầu tiên họ ôm nhau

    Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn…Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, v́ hôm nay trời rất nhiều sao….Một ngôi sao băng bay qua…Linh ước….

    Ngày thứ 25, họ đi chơi tṛ chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hăi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên…..lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác “may mắn” nào đó..

    Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm…Linh rủ Việt vào xem thử…Bà ta nói với cả hai: “các cháu hăy giữ ǵn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có”….rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

    Ngày thứ 84, cả hai đi biển….họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

    Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản….Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao….Lúc đó đă là hơn 12h đêm

    1h23

    - Em khát quá-Linh nói

    - Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái ǵ uống..Em thích ǵ nào??

    - Mua cho em một chai nước khoáng đi

    1h45

    Linh ngồi chờ Việt đă quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về………Một ai đó chạy đến chỗ Linh:

    - Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm th́ đó là bạn của em

    Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương…Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng….Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt………Linh ngồi ngoài pḥng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

    11h51 trưa

    Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.

    - Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đă làm hết sức ḿnh. Chúng tôi t́m được một lá thư trong túi áo của anh ấy.


    Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, v́ hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nh́n thấy Việt. Việt nh́n rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái ǵ đó thanh thản….Linh bóc bức thư ra và đọc

    Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đă hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những ǵ em làm đă mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh.

    Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đă nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến ǵ khác ngoài một tṛ chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều…anh muốn làm bạn trai của em măi măi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!!

    11h58

    Việt à…- Linh bật khóc-….Anh biết em đă ước ǵ khi em nh́n thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh măi măi, em biết 100 ngày đă trôi qua, nhưng…nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh…hăy quay về với em đi…Em yêu anh…

    Đồng hồ chỉ 12h chiều….tim của Việt ngừng đập….và đó là ngày thứ 100… [video=youtube;oecgow3FRmI]http://www.youtube.com/watch?v=oecgow3FRmI[/video]
     
  10. ...Hai..Lủa.

    ...Hai..Lủa. Hành Hiệp Giang Hồ

    Dành hết cho em !

    Có một cô gái bị mù, quen một chàng trai.Hai người cùng yêu nhau.Chàng trai vẫn luôn yêu thương và chăm sóc cô gái, dù cho cô ko nh́n thấy được.",

    Một hôm, cô gái nói với chàng trai rằng:

    - Khi nào em nh́n thấy cả thế giới, em sẽ lấy anh !!.

    Rồi đến một ngày kia, cô gái được phẫu thuật mắt, và cô đă nh́n thấy ánh sáng .Chàng trai hỏi cô:

    - Bây giờ em đă nh́n thấy thế giới, em sẽ lấy anh chứ? ",

    Cô gái hoàn toàn bị sốc khi thấy chàng trai cũng bị mù giống như ḿnh.Cô đă từ chối anh.

    Chàng trai quay lưng bước đi, với một nụ cười: Hăy giữ ǵn cẩn thận đôi mắt của ḿnh em nhé. v́ đó là món quà cuối cùng anh có thể tặng em! cầu mong em hạnh phúc !

    Cô gái vui mừng trở về nhà. Nhưng rồi người thân cho cô biết đôi mắt mà cô đang dùng để nh́n cả thế giới là của chàng trai đă hi sinh cho cô. Cô ân hạn vô cùng.Nhưng không bao giờ cô được nh́n thấy chàng trai nữa. Bởi v́, chàng trai đă ko c̣n trên thế gian này nữa.!!!
     
  11. ...Hai..Lủa.

    ...Hai..Lủa. Hành Hiệp Giang Hồ

    Sào mình lài rơi nước măt đc nhị.mình rất ghet khóc và thấy người khác khóc
     
  12. vitacong

    vitacong Chinh Chiến Tứ Phương

    những truyện như thế này cấm 16t là phải.chúng nó chưa đủ đen tối.làm mất giá trị của truyện(ha)
     
  13. M_minh

    M_minh Võ Lâm Thánh Chiến

    píc cũ mà nhiều bài hay úp cho anh em thư giãn :)
     
  14. trungnghe

    trungnghe Vô Danh Khách

    vớ vẩn, đề rõ ràng là cấm 16 mà cứ đâm đầu vào
     
  15. iu.pex94

    iu.pex94 Vô Danh Khách

    boy.kutekuxi

    mấy cụ chỉ có giỏi đầu độc những tâm hồn đen tối như tui thui (suong)(suong)
     
  16. trungnghe

    trungnghe Vô Danh Khách

    đọc thì hay thật nhưng hơi bị dài dù sao cũng thx
     
  17. M_minh

    M_minh Võ Lâm Thánh Chiến

    ôi vãi lồ .Cổ trang and hiện đại lẫn lộn .mà hay đấy :)) ..
     
  18. GameThuHomeViet

    GameThuHomeViet Hành Hiệp Giang Hồ

    Dài quá đọc mõi mắt luôn mà dù sao thak truyện vui lắm :D
     
  19. xBoKinhVanx

    xBoKinhVanx Chinh Chiến Tứ Phương

    (come)(come)(come)dài quá đọc thì hay =]]
     
  20. Sungyuri

    Sungyuri Vô Danh Khách

    dài wa, bạn ơi, đọc cũng hài lắm
     

Chia sẻ trang này